Showing posts with label Văn học Hàn Quốc. Show all posts
Showing posts with label Văn học Hàn Quốc. Show all posts

March 29, 2026

한강 소설 '작별하지 않는다', 전미도서비평가협회상 수상 - Han Kang giành Giải thưởng của Mỹ với tiểu thuyết “We Do Not Part”

한강 소설 '작별하지 않는다', 전미도서비평가협회상 수상 - Han Kang giành Giải thưởng của Mỹ với tiểu thuyết “We Do Not Part”

▲ 한강의 '작별하지 않는다' 영어판을 출간한 미국 호가스 출판사의 데이비드 에버쇼프 편집장이 26일(현지 시간) 미국 뉴욕에서 열린 '2025년 출간 도서 시상식'에서 한강 작가의 수상 소감을 대독하고 있다. Biên tập viên David Ebershoff của Hogarth Press — đơn vị xuất bản tiểu thuyết “We Do Not Part” bản tiếng Anh của Han Kang — đại diện tác giả đọc lời phát biểu nhận giải tại 'Lễ trao giải sách xuất bản năm 2025', diễn ra ngày 26/3 tại New York, Mỹ. Ảnh chụp màn hình từ video YouTube của National Book Critics Circle - 전미도서비평가협회 유튜브 영상 캡처.

▲ 한강의 '작별하지 않는다' 영어판을 출간한 미국 호가스 출판사의 데이비드 에버쇼프 편집장이 26일(현지 시간) 미국 뉴욕에서 열린 '2025년 출간 도서 시상식'에서 한강 작가의 수상 소감을 대독하고 있다. Biên tập viên David Ebershoff của Hogarth Press — đơn vị xuất bản tiểu thuyết “We Do Not Part” bản tiếng Anh của Han Kang — đại diện tác giả đọc lời phát biểu nhận giải tại 'Lễ trao giải sách xuất bản năm 2025', diễn ra ngày 26/3 tại New York, Mỹ. Ảnh chụp màn hình từ video YouTube của National Book Critics Circle - 전미도서비평가협회 유튜브 영상 캡처.

소설가 한강의 '작별하지 않는다'(We Do Not Part)가 미국 전미도서비평가협회(NBCC) '2025 소설 부문' 수상작으로 선정됐다. Tiểu thuyết “We Do Not Part” của Han Kang đã được chọn là tác phẩm đoạt giải hạng mục 'Tiểu thuyết năm 2025' của National Book Critics Circle (NBCC).

NBCC는 26일(현지 시간) 미국 뉴욕에서 열린 시상식에서 이예원, 페이지 모리스가 공동으로 번역한 '작별하지 않는다(We Do Not Part)'를 수상작으로 발표했다.

Ngày 26/3 (giờ địa phương), tại lễ trao giải diễn ra ở New York (Mỹ), NBCC đã công bố “We Do Not Part”, do Lee Yewon và Paige Morris đồng dịch, là tác phẩm đoạt giải.

소설 부문에서 한국 작가의 작품이 수상한 것은 이번이 처음이다. 앞서 김혜순 시인의 '날개 환상통(Phantom Pain Wings)'이 '2023 전미도서비평가협회상' 시 부문을 2024년 수상한 바 있다.

Đây là lần đầu tiên một tác phẩm của nhà văn Hàn Quốc giành giải ở hạng mục tiểu thuyết. Trước đó, tập thơ “Phantom Pain Wings” của Kim Hyesoon đã giành giải này ở hạng mục thơ năm 2023, và được trao vào năm 2024.

NBCC는 작품 '작별하지 않는다'를 두고 "제주 4·3 사건의 여파가 남긴 트라우마를 섬세하게 그려냈다"며 "상실 속에서 창조와 진실에 천착한 고찰"이라고 평했다. 그러면서 "이 예술적인 소설은 묘한 분위기를 자아내며 압도적인 꿈처럼 긴 여운을 남긴다"는 찬사를 덧붙였다.

NBCC nhận xét về “We Do Not Part”: “Tác phẩm đã khắc họa tinh tế những sang chấn do dư âm của biến cố Jeju 4·3 (thảm sát Jeju ngày 3/4) để lại”, đồng thời đánh giá đây là “một suy tư sâu sắc về sáng tạo và chân lý trong mất mát”. Tổ chức này cũng ca ngợi: “Cuốn tiểu thuyết giàu tính nghệ thuật này tạo nên một bầu không khí kỳ ảo và để lại dư âm sâu lắng như một giấc mơ ám ảnh.”

제주 4·3 사건의 비극과 인간의 고통을 세 여성의 시선을 통해 그려낸 '작별하지 않는다'는 영어와 프랑스어 등 13개 언어로 번역·출간됐다. 이 과정은 한국문학번역원의 체계적인 지원으로 이뤄졌다.

Khắc họa bi kịch của biến cố Jeju 4·3 và nỗi đau con người qua góc nhìn của ba người phụ nữ, “We Do Not Part” đã được dịch và xuất bản bằng 13 ngôn ngữ, bao gồm tiếng Anh và tiếng Pháp, với sự hỗ trợ của Viện Dịch thuật Văn học Hàn Quốc.

전수용 한국문학번역원장은 "이번 수상 소식은 한국문학의 탁월한 예술성이 세계 무대에서 다시 한번 증명된 뜻깊은 쾌거"라고 밝혔다.

Ông Jeon Su-yong, Viện trưởng Viện Dịch thuật Văn học Hàn Quốc, cho biết: “Tin vui về giải thưởng lần này là một thành tựu đầy ý nghĩa, một lần nữa khẳng định giá trị nghệ thuật xuất sắc của văn học Hàn Quốc trên trường quốc tế.”

NBCC는 언론과 출판계의 도서평론가들이 설립한 비영리 단체다. 1975년부터 영어로 출간된 도서 가운데 소설(Fiction), 비소설(Nonfiction), 전기(Biography), 자서전(Autobiography), 시(Poetry), 비평(Criticism) 등 6개 부문에서 매년 '최고의 책'을 선정해 시상하고 있다.

NBCC là tổ chức phi lợi nhuận do các nhà phê bình sách thuộc giới báo chí và xuất bản thành lập. Từ năm 1975, tổ chức này hằng năm trao giải “Sách hay nhất” cho các tác phẩm xuất bản bằng tiếng Anh ở 6 hạng mục gồm tiểu thuyết (Fiction), phi hư cấu (Nonfiction), tiểu sử (Biography), tự truyện (Autobiography), thơ (Poetry) và phê bình văn học (Criticism).

 ▲ 한강 '작별하지 않는다' 영여본 표지. Bìa bản tiếng Anh cuốn “We Do Not Part” của Han Kang. (Ảnh: Viện Biên dịch Văn học Hàn Quốc - 한국문학번역원)

한편 지난 1월 한스 크리스티안 안데르센상 글 부문 최종 후보로 선정된 이금이 작가를 향한 기대도 높아지고 있다. 이금이는 지난 2024년에 이어 올해 두 번째로 최종 후보에 올랐다. 수상자는 오는 4월 13일 이탈리아 볼로냐에서 열리는 볼로냐 국제아동도서전에서 발표된다.

Trong khi đó, nhà văn Lee Geum-yi, người đã được chọn vào danh sách chung khảo hạng mục viết của Hans Christian Andersen Award hồi tháng 1, cũng đang được kỳ vọng sẽ đoạt giải. Đây là lần thứ hai bà lọt vào vòng chung khảo, sau lần đầu năm 2024. Người đoạt giải sẽ được công bố vào ngày 13/4 tại Bologna Children's Book Fair diễn ra ở Bologna, Ý.

안데르센상은 국제아동청소년도서협의회(IBBY)가 주관하는 아동문학계 최고 권위의 상이다. 2년마다 전 세계에서 글·그림 부문 각 1명씩만 선정해 희소성이 높다. 한국은 지난 2022년 이수지 작가가 그림 부문에서 상을 받았다.

Hans Christian Andersen Award là giải thưởng uy tín hàng đầu trong lĩnh vực văn học thiếu nhi, do International Board on Books for Young People tổ chức. Giải được trao hai năm một lần, mỗi lần chỉ chọn một người trên toàn thế giới cho từng hạng mục viết và minh họa, nên có tính cạnh tranh rất cao. Hàn Quốc từng có Suzy Lee đoạt giải hạng mục minh họa vào năm 2022.

샤를 오두앙 기자 caudouin@korea.kr
Bài viết từ Charles Audouin, caudouin@korea.kr

December 18, 2025

K-Dessert: Khi Món Tráng Miệng Hàn Quốc Giao Thoa Giữa Truyền Thống Và Hiện Đại

K-Dessert: Khi Món Tráng Miệng Hàn Quốc Giao Thoa Giữa Truyền Thống Và Hiện Đại

Những món tráng miệng Hàn Quốc khoác lên mình diện mạo mới

Những món tráng miệng vốn đã là một phần không thể thiếu trong đời sống thường nhật của người Hàn Quốc đang trải qua những thay đổi đầy thú vị. Ngành công nghiệp này đang “lột xác” với các ý tưởng mới mẻ, công thức hấp dẫn và những thương hiệu sáng tạo, mang đến cho bánh kẹo Hàn Quốc những hương vị ngọt ngào hoàn toàn mới.

Một dạng “kinh điển” mới

Arari Bukchon

Điều gì đang chờ đợi tương lai của các món tráng miệng Hàn Quốc? Khi nguyên liệu và kỹ thuật từ những quốc gia khác được đưa vào, liệu thành phẩm cuối cùng còn có thể gọi là món tráng miệng Hàn Quốc hay không? Một phần câu trả lời cho những câu hỏi này có thể được tìm thấy tại Arari, thương hiệu tráng miệng nằm ở khu Bukchon, Seoul.

Arari được sáng lập bởi các đầu bếp đứng sau Gaon, một trong những nhà hàng fine dining tiên phong của thế hệ đầu tiên tại Hàn Quốc. Mục tiêu của thương hiệu là diễn giải những giá trị truyền thống thông qua thẩm mỹ hiện đại, qua đó mang đến “một khám phá mới về tráng miệng”.

Arari không chỉ đơn thuần bảo tồn truyền thống, mà còn kết hợp các kỹ thuật ẩm thực hiện đại với nguyên liệu truyền thống để thổi vào đó một sức sống mới. Điều này được thể hiện rõ qua món ran (có nghĩa là “trứng”) – một trong những yếu tố cốt lõi trong các món tráng miệng của Arari. Vốn dĩ, ran là món ăn vặt truyền thống được làm từ hạt dẻ hoặc táo tàu hấp. Từ cảm hứng đó, Arari đã cô đặc quả mâm xôi và hồng, sau đó tái cấu trúc chúng thành hình cầu giống quả trứng, bọc trong một lớp màng mỏng bằng kỹ thuật ẩm thực phân tử.

Arari cũng đang nỗ lực toàn cầu hóa cảm quan ẩm thực Hàn Quốc. Thoạt nhìn, các sản phẩm của hãng có thể không giống những món tráng miệng Hàn Quốc truyền thống. Tuy nhiên, đó chính là một phần trong chiến lược kinh doanh của Arari: tạo sự mới lạ cho người Hàn Quốc và cảm giác quen thuộc cho du khách nước ngoài. Vì vậy, nhiều du khách khi thưởng thức trà của Arari với ran bên trong thường liên tưởng đến trà sữa trân châu. Nói cách khác, Arari hướng tới việc nắm bắt tinh thần của truyền thống nhưng đồng thời hạ thấp rào cản tiếp cận.

Hương vị cũng đi theo triết lý này. Những chiếc yakgwa (bánh mật ong truyền thống) được phủ chocolate thay vì siro ngũ cốc quen thuộc, nhằm chiều lòng khẩu vị hiện đại cũng như thực khách quốc tế.

Thành công của Arari đến từ triết lý vững chắc và khả năng cân bằng tinh tế giữa cái mới và cái quen. Những cách diễn giải linh hoạt dựa trên nền tảng nguyên tắc rõ ràng chính là tương lai của tráng miệng Hàn Quốc – nền móng cho một nền văn hóa ẩm thực có thể chinh phục thực khách vượt qua mọi biên giới và thế hệ.

Thổi luồng sinh khí mới vào di sản lâu đời

Golden Piece

Yakgwa là một loại bánh truyền thống của Hàn Quốc, được làm bằng cách nhào bột gạo nếp mịn với dầu mè, mật ong và rượu, sau đó chiên lên. Trước đây, yakgwa là một món cao lương mỹ vị, thường xuất hiện trong những dịp trọng đại hoặc được dâng tặng khách quý. Tuy nhiên, sau khi các món tráng miệng phương Tây du nhập vào Hàn Quốc sau thời kỳ giải phóng khỏi ách đô hộ Nhật Bản (1945), sức hút của yakgwa dần suy giảm.

Tính đến năm 2025, yakgwa đã lấy lại vị thế vốn có của mình như một món tráng miệng cao cấp, phần lớn nhờ vào nỗ lực của Yang Ji-woo, CEO của Golden Piece, người từng “mơ ước tạo ra một món tráng miệng nhất định phải thử đối với du khách nước ngoài”. Với Yang, yakgwa là một món bánh có tiềm năng phát triển vô hạn.

“Trong suốt một thời gian dài, yakgwa luôn được bọc trong màng nhựa với cùng một họa tiết hoa văn và chỉ có một hương vị duy nhất. Nhưng với tôi, yakgwa giống như một tấm toan trắng. Tôi nghĩ rằng nếu kết hợp những hương vị được yêu thích, trau chuốt thiết kế và đóng gói trong bao bì cao cấp, nó hoàn toàn có thể trở thành một món tráng miệng hoàn toàn mới,” Yang chia sẻ.

Yang bắt đầu thử nghiệm và điều chỉnh từng yếu tố của yakgwa để tạo ra sản phẩm mang dấu ấn riêng của Golden Piece. Kết quả thật đáng kinh ngạc. Nhiều người khi nhìn thấy bánh của Golden Piece thậm chí không tin rằng đó là yakgwa. Sản phẩm nổi bật cả về kết cấu lẫn hương vị. Vanilla được thêm vào siro, bột bánh và lớp phủ, tạo nên sự hòa quyện giữa hương vị Á – Âu. Bánh còn được phủ kem vị Earl Grey hoặc sữa chua chanh, tạo nên kết cấu nhiều tầng, làm nổi bật hương vị nguyên bản của yakgwa. Tính đến nay, công ty đã phát triển 14 hương vị khác nhau, cho thấy tiềm năng to lớn của bánh kẹo truyền thống Hàn Quốc.

Sự kết hợp tinh tế giữa yếu tố Đông và Tây của Golden Piece còn thể hiện rõ trong thiết kế sản phẩm. Từ xa, các hình minh họa trên hộp thiếc trông giống như tranh minh họa trong truyện thiếu nhi phương Tây. Nhưng khi nhìn kỹ, đó lại là bức tranh dân gian Hàn Quốc tinh xảo với hình ảnh những chú thỏ đang mang yakgwa. Như vậy, chiến lược thương hiệu thông minh của Golden Piece đã khéo léo bắc nhịp cầu giữa Đông và Tây, trở thành nguồn cảm hứng cho những nỗ lực nâng tầm thị trường tráng miệng Hàn Quốc.

Yakgwa của Golden Piece không chỉ được yêu thích trong nước mà còn tạo được sức hút bền vững ở thị trường quốc tế. Thương hiệu này đã có mặt tại các trung tâm thương mại cao cấp cũng như cửa hàng miễn thuế tại sân bay, trở thành một trong những mặt hàng được du khách nước ngoài săn đón nhất. Thành công của Golden Piece đã thúc đẩy nhiều nhà sản xuất bánh kẹo Hàn Quốc hướng đến phân khúc cao cấp với những biến tấu và cách diễn giải hiện đại cho các món truyền thống, đồng thời khơi dậy sự tò mò về bước đi tiếp theo của thương hiệu này.

Biến tấu truyền thống

Buchang Bakery

Một món bánh Hàn Quốc đã chinh phục khẩu vị của các đại biểu tham dự Hội nghị Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC): hodugwaja, hay bánh óc chó. Những chiếc bánh được nướng tại chỗ này được làm từ bột mì, nhân quả óc chó và đậu đỏ – hương vị quen thuộc với hầu hết người Hàn Quốc. Tuy nhiên, hodugwaja phục vụ tại APEC lại là một phiên bản hoàn toàn mới, do Lee Gyeong-won, CEO của công ty thực phẩm Hàn Quốc FG, sáng tạo.

Buchang Bakery khởi đầu là một tiệm bánh khu phố tại Gyeongju vào những năm 1960, nhưng đã đóng cửa vào thập niên 1990. Đến tháng 10 năm ngoái, tiệm bánh được mở lại bởi Lee – cháu trai của người sáng lập. Ngay sau khi tái ra mắt, Buchang Bakery nhanh chóng gây sốt, với cảnh khách hàng xếp hàng dài mỗi sáng tại các trung tâm thương mại. Chỉ trong vòng sáu tháng, cửa hàng đã bán ra 100 triệu bộ hodugwaja đặc trưng, đạt doanh thu hàng tháng 1,5 tỷ won. Truyền thông nước ngoài cũng đổ xô đưa tin, và thương hiệu hiện đang chuẩn bị hợp tác với các trung tâm thương mại tại Nhật Bản. Với thành công đó, Buchang Bakery đã được chọn làm nhà cung cấp chính thức cho APEC, đưa món tráng miệng truyền thống lâu đời của Hàn Quốc ra thế giới.

Sự hưởng ứng nồng nhiệt dành cho hodugwaja mới không chỉ đến từ việc hồi sinh một cái tên xưa cũ. Quan trọng hơn là triết lý kinh doanh mà Lee áp dụng cho Buchang Bakery: “Thêm những biến tấu nhỏ trên nền tảng Hàn Quốc.” Câu nói này tóm gọn toàn bộ lý do tồn tại của thương hiệu.

Ưu tiên hàng đầu của tiệm bánh là bảo tồn những giá trị cốt lõi. Lee tin rằng bánh kẹo Hàn Quốc cần tập trung vào những món ăn đã gắn bó với người dân qua nhiều thế hệ. Vì vậy, Buchang Bakery vẫn giữ hình dáng tròn của hodugwaja và cách nướng bánh tại chỗ. Việc nướng theo đơn đặt hàng giúp tiệm tạo lợi thế cạnh tranh, ngay cả trong môi trường sôi động của các trung tâm thương mại. Về thiết kế thương hiệu, Buchang Bakery lựa chọn phong cách retro mang đậm hơi thở truyền thống.

Yếu tố thiết yếu tiếp theo chính là sự biến tấu. Nhận thấy rằng chỉ riêng truyền thống là chưa đủ để thu hút khách hàng, Lee Gyeong-won tập trung phát triển nhiều hương vị đa dạng. Ông hợp tác với diễn viên Lee Jang-woo để sáng tạo các loại nhân mới: không chỉ có đậu đỏ mà còn có mè đen, injeolmi (bánh gạo phủ bột đậu) và đậu xanh nghiền. Các loại nhân từ khoai lang, bắp và matcha cũng được bổ sung để đại diện cho những đặc sản vùng miền của Hàn Quốc. Đặc biệt, tiệm còn phát triển loại kem custard sử dụng muối từ Salar de Uyuni – cánh đồng muối lớn nhất thế giới ở Bolivia – qua đó cho thấy tiềm năng phát triển rộng mở của tráng miệng Hàn Quốc. Điều này đã chứng minh trực giác của Lee rằng: “Xây dựng những nguyên liệu và ý tưởng ngoại lai trên nền tảng Hàn Quốc chắc chắn sẽ chinh phục được nhiều khách hàng hơn.”

Tóm lại, những chiếc hodugwaja mới của Lee vừa tôn trọng truyền thống Hàn Quốc, vừa đáp ứng khẩu vị toàn cầu. Cảm quan hiện đại của thương hiệu cùng câu chuyện thương hiệu vững chắc được khẳng định trọn vẹn khi hương vị thơm ngon tan chảy trong miệng thực khách. Mục tiêu tiếp theo của Lee, theo lời ông, là đưa hodugwaja trở thành trung tâm của văn hóa tráng miệng Hàn Quốc.

“Chỉ mười năm trước, việc toàn cầu hóa văn hóa Hàn Quốc vẫn còn là một giấc mơ xa vời, nhưng giờ đây nó đã trở thành hiện thực. Trong dòng chảy đó, tôi hy vọng hodugwaja của chúng tôi sẽ trở thành một loại bánh tiêu biểu, truyền tải được văn hóa và cảm quan Hàn Quốc,” ông chia sẻ.

Writer. Sung Ji Yeon

December 7, 2025

경계 없는 화가 선무, 분단 상처에 '평화의 진달래' 피우다 - Họa sĩ Sun Mu: Người vẽ nên những đóa “đỗ quyên hòa bình” trên vết thương chia cắt

경계 없는 화가 선무, 분단 상처에 '평화의 진달래' 피우다 - Họa sĩ Sun Mu: Người vẽ nên những đóa “đỗ quyên hòa bình” trên vết thương chia cắt

▲ 서울 강서구 통일부 남북통합문화센터 1층 선무 작가의 '나의 생각은' 전시장 일부. Một góc không gian trưng bày “Suy nghĩ của tôi” của họa sĩ Sun Mu, đặt tại tầng 1 Trung tâm Hội nhập Văn hóa liên Triều thuộc Bộ Thống nhất, quận Gangseo, Seoul. (Ảnh: Charles Audouin)
▲ 서울 강서구 통일부 남북통합문화센터 1층 선무 작가의 '나의 생각은' 전시장 일부. Một góc không gian trưng bày “Suy nghĩ của tôi” của họa sĩ Sun Mu, đặt tại tầng 1 Trung tâm Hội nhập Văn hóa liên Triều thuộc Bộ Thống nhất, quận Gangseo, Seoul. (Ảnh: Charles Audouin)

"봄에 피는 진달래는 저에게 자연스러운 풍경이자 익숙한 존재예요. 남북 간의 교류, 화해, 평화를 이야기한다면 그런 의미를 담은 상징으로 진달래를 떠올리게 돼요." “Đỗ quyên nở mỗi độ xuân về là cảnh sắc quá đỗi quen thuộc với tôi. Nhắc đến giao lưu, hòa giải hay hòa bình giữa hai miền, trong tôi lập tức hiện lên hình ảnh loài hoa ấy như một biểu tượng chất chứa những ý nghĩa đó”.

지난달 25일 서울 강서구 통일부 남북통합문화센터 전시실. 자신의 작품 '나의 생각은' 앞에 선 화가 선무가 담담한 목소리로 그림 속 상징을 설명했다. 그는 "겨울이 지나고 봄이 찾아오는 것처럼, 추위가 가고 따뜻함이 오기를 바라는 마음도 담겨 있다"며 분단 현실을 넘어서고자 하는 간절한 염원을 드러냈다.

Ngày 25 tháng trước, tại phòng triển lãm của Trung tâm Hội nhập Văn hóa liên Triều thuộc Bộ Thống nhất ở quận Gangseo, Seoul, họa sĩ Sun Mu đứng trước tác phẩm “Suy nghĩ của tôi” và điềm đạm lý giải những biểu tượng trong tranh. Ông nói: “Giống như mùa đông qua đi để mùa xuân lại đến, tôi gửi gắm trong đó mong ước cái giá lạnh sẽ tan biến và sự ấm áp sẽ trở lại”. Qua lời chia sẻ ấy, ông thể hiện khát vọng sâu sắc muốn vượt lên trên hiện thực chia cắt.

지난 1990년대 말 탈북해 2002년 한국에 정착한 그는 얼굴을 공개하지 않는다. 예술에는 경계가 없다는 확고한 철학을 붙잡고 활동한다. 예명인 선무 역시 선이 없다는 의미다. 이름 그대로 그는 남과 북, 이념과 체제의 경계를 허무는 작업을 지속해 왔다.

Ông từng vượt biên khỏi Triều Tiên vào cuối thập niên 1990 và định cư tại Hàn Quốc năm 2002, nhưng vẫn không công khai diện mạo của mình. Ông hoạt động với triết lý kiên định rằng nghệ thuật không có ranh giới. Nghệ danh Sun Mu cũng mang ý nghĩa “không có biên giới”. Thực đúng như tên gọi, ông đã và đang thực hiện những tác phẩm phá bỏ mọi ranh giới giữa Nam và Bắc, giữa ý thức hệ và chế độ.

 ▲ 선무 작가의 '색종이작품' 일부. 작품은 유화 92점으로 구성됐다. Một phần trong “tác phẩm giấy màu” của họa sĩ Sun Mu. Bộ sưu tập này gồm 92 bức tranh sơn dầu. (Ảnh: Charles Audouin)

선무는 2007년 한국에서 첫 개인전을 시작으로 활동 영역을 넓혔다. 미국 뉴욕과 로스앤젤리스, 중국 베이징, 독일 뮌헨 등 해외 도시에서도 작품을 선보이며 주목받았다. 내년에는 프랑스 파리에서 비무장지대(DMZ)를 주제로 전시회도 계획하고 있다.

Kể từ khi tổ chức triển lãm cá nhân đầu tiên tại Hàn Quốc vào năm 2007, Sun Mu đã mở rộng hoạt động ra nhiều lĩnh vực. Ông còn gây chú ý khi giới thiệu tác phẩm tại các thành phố quốc tế như New York và Los Angeles (Mỹ), Bắc Kinh (Trung Quốc) và Munich (Đức). Năm tới, ông dự kiến tổ chức triển lãm tại Paris (Pháp) với chủ đề Khu phi quân sự (DMZ).

이번 초대전 '나의 생각은'은 작가 선무의 내면적 성찰이 응축된 결과다. 그는 한국 사회 깊숙이 자리 잡은 편견과 고정관념을 돌아보는 동시에 분단의 아픔이 서린 세월 속에서 발견한 아름다움과 희망을 화폭에 풀어냈다. 평화, 통일, 고향, 그리움이 작품 곳곳에 보이는 이유다.

Cuộc triển lãm cá nhân lần này, “Suy nghĩ của tôi”, là kết tinh của những chiêm nghiệm sâu sắc trong nội tâm của họa sĩ Sun Mu. Ông vừa phản ánh những định kiến và khuôn mẫu đã ăn sâu trong xã hội Hàn Quốc, vừa khắc họa trên tranh những vẻ đẹp và hy vọng mà ông tìm thấy trong những năm tháng đầy nỗi đau của sự chia cắt. Vì vậy, hòa bình, thống nhất, quê hương và nỗi nhớ hiện hữu trên khắp các tác phẩm của ông.

▲ 선무 작가의 대표 작품이 전시실 중간에 걸려있다. Tác phẩm tiêu biểu của họa sĩ Sun Mu được treo ở giữa phòng triển lãm. (Ảnh: Charles Audouin) ▲ 선무 작가의 대표 작품이 전시실 중간에 걸려있다. Tác phẩm tiêu biểu của họa sĩ Sun Mu được treo ở giữa phòng triển lãm. (Ảnh: Charles Audouin)

작가는 이러한 갈망을 다양한 연작으로 구체화했다. 남북 모두에 익숙한 진달래꽃으로 그리움과 환대의 메시지를 표현한 진달래 연작, 귤나무와 바다 등 제주도의 생생한 풍경과 평온을 담은 회화 작품 등이 대표적이다. 그중에서도 종이 작품 시리즈가 특히 눈길을 끈다. 무거움과 경직의 상징인 철조망을 일상에서 쉽게 접하는 색종이로 제작해 덧붙여 보여줌으로써 분단의 현실과 화해의 간절함을 동시에 담았다.

Họa sĩ đã hiện thực hóa những khát vọng này qua nhiều loạt tác phẩm khác nhau. Loạt Hoa Đỗ Quyên sử dụng hình ảnh quen thuộc với cả hai miền để truyền tải thông điệp về nỗi nhớ và sự chào đón; các bức tranh khác lại tái hiện cảnh sắc sống động và sự bình yên của đảo Jeju, với những hình ảnh như cây quýt và biển cả. Đặc biệt, loạt tác phẩm giấy gây ấn tượng mạnh. Ông dùng giấy màu - một vật liệu gần gũi trong đời sống hàng ngày - để tái hiện hàng rào thép gai, biểu tượng của sự nặng nề và cứng nhắc, qua đó vừa phản ánh thực tế chia cắt, vừa gửi gắm khát vọng hòa giải hai miền.

선무 작가는 통일에 대해 이렇게 말했다. "통일을 논하기에 앞서 우선 교류가 충분히 이뤄져야 해요. 서로가 어떤 생각을 가지고 있는지 알아야 합니다. 실제로 교류가 이뤄지다 보면 우리가 서로 크게 다르지 않다고 자연스럽게 깨닫게 될 것이고, 언젠가는 '우리가 왜 이렇게 따로 살아야 하지?'라는 질문을 하게 되는 날도 올 것이라 생각해요."

Tác giả Sun Mu chia sẻ về vấn đề thống nhất: “Trước khi bàn đến thống nhất, điều quan trọng là phải có đủ sự giao lưu. Chúng ta cần hiểu rõ suy nghĩ của nhau. Khi các hoạt động giao lưu thực sự diễn ra, chúng ta sẽ dần nhận ra rằng mình không khác nhau quá nhiều, và rồi một ngày nào đó, câu hỏi ‘Tại sao chúng ta phải sống tách biệt như thế này?’ sẽ tự nhiên xuất hiện”.

통일부 남북통합문화센터는 지난 2020년 개관 이후 남북문화통합 차원에서 탈북 작가들의 작품을 공모, 전시하고 있다. 올해는 센터 1층에 전시실을 마련해 규모를 키웠다.

Trung tâm Hội nhập Văn hóa liên Triều, trực thuộc Bộ Thống nhất, từ khi khai trương năm 2020 đã tổ chức tuyển chọn và trưng bày các tác phẩm của các tác giả vượt biên nhằm thúc đẩy giao lưu văn hóa Nam - Bắc. Năm nay, trung tâm đã mở rộng không gian trưng bày tại tầng 1.

선무 작가의 작품 108점이 오는 31일까지 관람객을 만난다. 108 tác phẩm của tác giả Sun Mu sẽ được trưng bày và đón tiếp công chúng đến hết ngày 31 tới.

서울 = 글·사진 샤를 오두앙 기자 caudouin@korea.kr
영상 = 남북통합문화센터 공식 유튜브 채널
Bài viết từ Charles Audouin, caudouin@korea.kr

October 30, 2025

“Luyện tập cho cuộc sống”: Văn học Hàn Quốc – Quá khứ và Tương lai

“Luyện tập cho cuộc sống”: Văn học Hàn Quốc – Quá khứ và Tương lai

“Mẹ ơi, con đói sống quá,” — Park Wan-suh viết qua lời nhân vật chính trong “Cây trụi lá” (1970). Cảm hứng của tiểu thuyết này đến từ bức tranh “Cây trụi lá chờ xuân về” của họa sĩ Park Soo-keun. Trong tranh, hai người phụ nữ đứng trước một cái cây khô trụi không còn lá: bên trái là người phụ nữ bế con, bên phải là người đội giỏ trên đầu. Cái cây khô héo tượng trưng cho chuỗi bi kịch mà dân tộc Hàn phải gánh chịu từ cuối thế kỷ 19 đến nay, còn hai người phụ nữ là biểu tượng cho nỗ lực vượt qua khổ đau và tái thiết cuộc sống. Tinh thần bền bỉ ấy, ý chí kiên định để tồn tại và khát vọng tìm lại niềm vui giữa khủng hoảng, chính là những mạch nguồn đã nở hoa trong văn học Hàn Quốc suốt hơn một thế kỷ.

Khát vọng – Động lực của văn chương

Động lực của văn học Hàn Quốc đương đại chính là ý chí bất khuất vượt qua khủng hoảng. Giọt lệ máu (1906) của Yi Injik — thường được xem là tiểu thuyết hiện đại đầu tiên của Hàn Quốc — mở đầu bằng câu:
“Tiếng đại bác gầm vang như muốn thổi bay Bình Nhưỡng. Nhưng khi súng im tiếng, mọi dấu vết của con người biến mất, chỉ còn lại xác những kẻ chết nằm rải rác trên đồi và cánh đồng.”

Câu chuyện khắc họa rõ nét cảnh các thế lực đế quốc đầu thế kỷ 20 tranh giành ảnh hưởng trên bán đảo Triều Tiên, biến “xứ sở thanh bình” thành vùng đất đẫm máu.

Lịch sử Hàn Quốc nhiều lần lặp lại mô-típ đó: sức sống và sinh kế của người dân thường xuyên bị tước đoạt bởi ngoại lực. Đầu thế kỷ 20, đất nước mất chủ quyền vào tay Nhật Bản. Giữa thế kỷ, Hàn Quốc bị chia cắt bởi Chiến tranh Lạnh. Cuối thế kỷ, làn sóng toàn cầu hóa và chủ nghĩa tân tự do lại cuốn trôi ý thức cộng đồng. Và ngày nay, người Hàn phải vật lộn trong một xã hội cạnh tranh khốc liệt, “mạnh ai nấy sống.”
Thế nhưng, giữa khổ đau và hỗn loạn, họ vẫn chưa bao giờ đánh mất sức sáng tạo và năng lượng sống mãnh liệt.

Người Hàn đã công nghiệp hóa, dựng nên nền dân chủ vững mạnh và nay là quốc gia xuất khẩu văn hóa toàn cầu qua làn sóng Hallyu.

Park Wan-suh’s ‘The Naked Tree’ is her first work set against the backdrop of the Korean War on June 25.
Park Wan-suh’s ‘The Naked Tree’ is her first work set against the backdrop of the Korean War on June 25.

“Cây trụi lá” – Biểu tượng của sức sống và lòng kiên cường

Cây trụi lá là tác phẩm đầu tiên của Park Wan-suh lấy bối cảnh Chiến tranh Triều Tiên (25/6/1950).
Một cái cây rụng hết lá có vẻ như sắp chết. Nhưng Park không gọi nó là “cây chết” mà là “cây trụi lá.” Bà viết:
“Cái cây đang chết hiện ra trước mắt tôi qua khung cửa sổ căn phòng trọ tối tăm. Nhưng với tôi, nó không phải cây chết, mà là cây trụi lá.”

Một cây đang chết đã chấp nhận cái chết, còn cây trụi lá lại đang bền bỉ chống chọi để sống. Nó tượng trưng cho ý chí sống còn giữa đổ nát. Park nói:
“Tôi biết trong mình có một niềm vui ngoan cường vẫn đang ẩn giấu đâu đó.”
Giữa thời đại “cả đất nước chìm trong bóng tối,” bà đã nhìn thấy ánh sáng trong tâm hồn người Hàn — ý chí không chịu gục ngã, niềm tin rằng một ngày kia, họ sẽ giành lại niềm vui sống.

Nhà văn Kim Seung-ok gọi tinh thần ấy là luyện tập cho cuộc sống.”
Còn nhà thơ Kim Chi-ha, khi bị giam vì phản kháng chế độ độc tài quân sự, đã nhận ra “sức mạnh của sự sống vượt lên cái chết” khi nhìn thấy một mầm cây mọc từ kẽ xi măng. Ông kể:
“Nó trông thật rực rỡ hôm ấy. Nước mắt tôi tuôn ra, và tôi nghe như vang lên trong đầu: ‘Sự sống, sự sống.’”

Khát khao được sống, tìm chỗ đứng giữa khủng hoảng, kiên định giành lại niềm vui — đó cũng là tinh thần của văn học Hàn Quốc đương đại. Trong truyện ngắn Dù thế giới có sụp đổ đi chăng nữa (2023), Gong Hyun-jin viết:
“Tôi tuyệt vọng bám víu vào khát vọng sống. Tôi muốn sống. Tôi muốn sống nhiều hơn nữa.”
Thành tựu của văn học Hàn trong thế kỷ qua chính là những “bông hoa ngôn ngữ” nở trên những “cây trụi lá” khát khao sự sống, bất khuất giữa hiện thực tàn khốc của chủ nghĩa đế quốc, Chiến tranh Lạnh và chủ nghĩa tân tự do.

Văn học Hàn Quốc hôm nay

Từ sau khi tiểu thuyết Người ăn chay của Han Kang đoạt Giải Man Booker Quốc tế năm 2016, những “bông hoa” văn chương Hàn Quốc đã tiếp tục nở rộ khắp thế giới.
Mỗi năm có hơn 200 đầu sách Hàn được dịch và xuất bản ở nước ngoài. Số lượng quốc gia phát hành và giải thưởng quốc tế mà các tác phẩm Hàn được vinh danh cũng ngày càng tăng: thơ của Kim Hyesoon (Giải Phê bình Sách Quốc gia, Mỹ), Kim Yideum (Giải Dịch thuật Quốc gia, Mỹ); tiểu thuyết của Pyun Hye-young (Giải Shirley Jackson, Mỹ), Yun Ko-eun (Giải CWA Dagger, Anh), Kim Young-ha (Giải Dịch thuật Nhật Bản), Sohn Won-pyung (Giải Nhà sách Nhật Bản); truyện tranh của Kim Keum-suk (Giải Eisner, Giải Harvey, Mỹ); và sách tranh của Suzy Lee (Giải Andersen). Các cây bút trẻ như Bora Chung, Kim Cho-yupPark Sang-young cũng đang gây tiếng vang mạnh mẽ.

(Left) Hwang Sok-yong, the author of ‘Mater 2-10,’ which has been shortlisted for the 2024 International Booker Prize.
(Right) The cover of the Korean edition of ‘Mater 2-10’
(Left) Hwang Sok-yong, the author of ‘Mater 2-10,’ which has been shortlisted for the 2024 International Booker Prize. (Right) The cover of the Korean edition of ‘Mater 2-10’

Văn học giao thoa – Bản sắc của hiện đại Hàn Quốc

Đặc điểm nổi bật nhất của văn học Hàn hiện đại là tính giao thoa. Kể từ khi buộc phải mở cửa với thế giới năm 1876, Hàn Quốc đã liên tục đối mặt với khủng hoảng tại ngã tư của truyền thống và hiện đại, Đông và Tây, đế quốc và dân chủ, tiến bộ và thoái trào — tất cả trong một tốc độ phát triển chóng mặt.
Những năm 1950, Hàn Quốc vẫn là quốc gia nông nghiệp nghèo với thu nhập bình quân khoảng 150 USD/năm. Ngày nay, họ là nền kinh tế hàng đầu thế giới với công nghệ tiên tiến.
Như lời một thành viên BTS phát biểu tại Liên Hiệp Quốc: “Hàn Quốc từng bị xâm lược, bị tàn phá, bị chia cắt — nhưng giờ đây, chúng tôi đang đứng ở trung tâm của thế giới.”

Sự ám ảnh với tương lai, nỗi bất an không thể hài lòng với hiện tại, cuộc chiến giành lấy hiện đại hóa và vật chất — vừa là niềm tự hào, vừa là vết thương của người Hàn. Nén hai thế kỷ hiện đại hóa phương Tây chỉ trong vài thập niên, văn học Hàn trở thành nhân chứng trung thực của những tổn thương ấy. Nhưng giống như cách Park Wan-suh gọi “cây chết” là “cây trụi lá,” văn học Hàn đã sáng tạo ra một ngôn ngữ mới — ngôn ngữ giúp con người suy ngẫm về tự nhiên, về sinh thái trong cơn lốc phát triển; gìn giữ khát vọng thống nhất quốc gia giữa nỗi đau chia cắt; bảo vệ nhân phẩm giữa xã hội vật chất hóa và cạnh tranh khốc liệt.

Phụ nữ và những “truyện nhỏ” của đời sống

Từ thập niên 1990, các nữ nhà văn Hàn Quốc đạt được những thành tựu rực rỡ, phơi bày “mặt tối” của sự phát triển kinh tế trong ngôn ngữ sắc bén và tinh tế.
Kim Hyesoon mở đầu bài thơ “Đôi cánh của nỗi đau ảo” bằng câu:
“Con chim mang giày cao gót / bước đi trên nhựa đường, khóc / Mascara nhòe ra.”
Giày cao gót, nhựa đường và mascara tượng trưng cho đời sống hiện đại; tiếng khóc là nỗi buồn và sự mệt mỏi; còn lớp mascara chảy lem là khuôn mặt méo mó của xã hội. Ba hình ảnh ấy tạo thành một bức ba liên hoàn về nỗi đau của phụ nữ Hàn trong cuộc đua sinh tồn — đồng thời cũng là ẩn dụ cho toàn nhân loại bị cuốn vào guồng quay của hiện đại hóa.

Văn xuôi của các nữ tác giả này cũng mang dấu ấn riêng: thay vì theo mô thức phương Tây, họ viết những “truyện nhỏ” — nơi chính trị, kinh tế và xã hội được thu gọn trong khoảnh khắc đời thường, để chiêm nghiệm ý nghĩa sống trong đó. Họ tìm kiếm hy vọng nơi những cộng đồng nhỏ bé, nơi tình mẫu tử, tình chị em — những mối dây truyền thống bị xã hội phụ quyền lãng quên.

Văn học Hàn Quốc mở ra thế giới

Những truyện vừa và truyện ngắn gần đây trong văn học Hàn thử nghiệm nhiều hình thức mới, mở rộng chủ đề “luyện tập cho cuộc sống,” khát vọng tìm niềm vui và sức sống giữa biến động hiện thực. Chúng phản ánh cuộc đấu tranh sinh tồn giữa thời đại biến đổi khí hậu và ảnh hưởng kéo dài của toàn cầu hóa sau tăng trưởng kinh tế thần kỳ.
Những câu chuyện tận thế xuất hiện ngày càng nhiều không phải là tuyệt vọng, mà là ẩn dụ cho nỗ lực của con người đi tìm một “nơi trú ngụ của sự sống.”

Nếu hôm nay văn học Hàn Quốc có thể chạm đến độc giả khắp thế giới, đó là bởi nó dẫn dắt họ qua một hành trình mãnh liệt của sự tự khám phá — nơi ai cũng có thể tìm thấy hy vọng và sự an ủi trong chính cuộc sống của mình.

October 28, 2025

Gieo những câu chuyện trong tâm hồn, Nhà văn Sohn Won-pyung

Gieo những câu chuyện trong tâm hồn, Nhà văn Sohn Won-pyung

Những thế giới hư cấu được xây dựng từ hàng trăm trang chữ có thể làm thay đổi thế giới thật. Cứ hỏi Sohn Won-pyung – người đã tạo dựng tên tuổi của mình với tiểu thuyết Almond (Hạnh Nhân) xuất bản năm 2017. Cuốn sách này đã bán được 1,3 triệu bản chỉ riêng tại Hàn Quốc và được dịch, phát hành tại 30 quốc gia.
Vậy điều gì trong các tác phẩm của Sohn khiến độc giả say mê đến vậy? Chúng tôi đã có buổi trò chuyện với cô, và điều đọng lại là: những cuốn sách của Sohn phản chiếu sự thấu cảm của cô với thế giới và tình yêu dành cho độc giả.

Từ làm phim đến viết văn

Sohn Won-pyung không khởi đầu với tư cách một nhà văn – cô bắt đầu từ lĩnh vực điện ảnh.
Dù luôn yêu sách và từng mơ được viết, cô vẫn hài lòng sống cuộc sống của mình mà không theo đuổi ước mơ đó. Khi trưởng thành, Sohn chọn làm phim vì thời gian làm việc linh hoạt. Di chuyển từ trường quay này sang trường quay khác, cô thấy điện ảnh thật cuốn hút – nhưng cũng có những điều khiến cô gò bó.

“Tôi thích tạo nên câu chuyện, nhưng làm phim thì phải phối hợp với rất nhiều người. Nên tôi bắt đầu mơ về một điều gì đó mình có thể tự bắt đầu và tự hoàn thành,” cô nói.

Khi nhận ra mình muốn thử sức với tiểu thuyết – thể loại mà cô vẫn luôn yêu thích – Sohn bắt đầu viết những tác phẩm thực hành đầu tiên.
Năm 2017, cô xuất bản Almond, cuốn tiểu thuyết đầu tay, và kể từ đó đã ra mắt nhiều tác phẩm khác như Counterattack of the Thirty (Đòn phản công tuổi 30), April Snow (Tuyết tháng Tư), Prism, và Majestic Foxtail.

Tạo dựng thế giới riêng

Viết tiểu thuyết không hề dễ. Mọi thứ đều phải được tạo ra từ trí tưởng tượng của tác giả – và mỗi chi tiết đều cần có lý do thuyết phục để tồn tại trong câu chuyện.
Vậy Sohn bắt đầu viết như thế nào? Và làm sao cô có thể khiến độc giả vừa cười vừa khóc qua những trang viết của mình?

“Tôi bắt đầu bằng câu hỏi: Tôi muốn kể câu chuyện gì?
Đôi khi, tôi nghe được điều gì đó từ bạn bè hoặc bắt gặp thứ gì trong cuộc sống hằng ngày khiến tôi trăn trở. Nếu tôi để nó ‘nảy mầm’, nó sẽ cho tôi ý tưởng về những điều mình muốn viết,” cô chia sẻ.

Chính quá trình này đã dẫn đến sự ra đời của Almond. Ý tưởng đến với Sohn khi cô đang nuôi con nhỏ. Cô nhận ra rằng trẻ em, trước khi biết nói, chỉ có thể giao tiếp bằng cảm xúc.

“Cảm xúc giúp tôi kết nối với con, và giúp con vươn ra thế giới. Tôi thấy điều đó thật kỳ diệu. Nhưng rồi tôi chợt nghĩ: Nếu có người không có cảm xúc thì sao? Điều gì sẽ giúp họ kết nối với thế giới? Rồi tôi tự hỏi, nếu đó là con mình thì tôi sẽ làm gì?”

Từ đó, Almond ra đời – câu chuyện về một cậu bé gần như không có cảm xúc.

Tác phẩm Tube cũng bắt nguồn từ một trải nghiệm tương tự. Sohn đọc được một bài đăng trên mạng, trong đó có người hỏi: “Có câu chuyện nào về những người từng thất bại rồi sau đó vực dậy không?” – nhưng không ai trả lời. Cảm động, cô quyết tâm viết một câu chuyện để an ủi người đó – và Tube ra đời.

Khi đã có ý tưởng, Sohn sẽ tạo nên nhân vật phù hợp nhất để kể câu chuyện đó. Giai đoạn này khá thú vị, nhưng sau đó là phần khó nhọc nhất – viết bản thảo đầu tiên.
Trong quá trình viết, thường xuất hiện những mâu thuẫn logic hoặc hành vi nhân vật không tự nhiên. Vì vậy, Sohn phải “xây nền” vững chắc để thế giới hư cấu của mình không sụp đổ. Cô đọc thêm sách, tài liệu liên quan để câu chuyện đáng tin hơn và luôn rà soát lại để đảm bảo người kể chuyện là nhân vật, không phải chính cô.

“Điều khó nhất là khiến mọi chi tiết trở nên hợp lý. Nhưng đó là phần quan trọng nhất của quá trình, nên tôi cứ kiên trì cho đến khi thấy thuyết phục,” cô nói.

Gieo hạt trong lòng độc giả

Đó là quy trình sáng tác của Sohn trong suốt bảy năm qua – quả thật nghe rất mệt mỏi. Khi được hỏi điều gì giúp cô duy trì động lực, Sohn đưa ra ba lý do:

“Thứ nhất, đây là việc tôi có thể làm tốt.
Thứ hai, nó mang lại cho tôi sự thỏa mãn lớn lao.
Thứ ba, tôi muốn mang niềm vui đến cho độc giả.”

Viết lách là tài năng thực sự của Sohn. Đôi khi cô muốn buông bỏ, nhưng rồi lại nghĩ rằng không có việc gì khác cô làm tốt hơn viết. Khi cầm trên tay cuốn sách hoàn chỉnh, cô thấy một niềm vui mà điện ảnh không thể mang lại – bởi phim có thể bị hủy giữa chừng, còn sách là thứ tồn tại lâu dài. Chính cảm giác đó đã giúp cô tiếp tục viết, ngay cả trước khi có ai biết đến tên cô.

Dẫu vậy, độc giả vẫn là nguồn năng lượng lớn nhất của cô. Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Sohn cũng gắn liền với họ:

“Sau một buổi nói chuyện ở Ba Lan, tôi đang ăn ngoài quán thì có người đến bắt chuyện:
‘Tôi đã dự buổi giảng của cô. Tôi rất yêu các tác phẩm của cô, và cả bà tôi cũng vậy. Bà nói chúng xứng đáng được biết đến rộng rãi hơn.’
Lúc đó tôi rất xúc động. Khi viết, tôi thường tự hỏi liệu có ai thực sự đọc sách của mình không. Thật tuyệt khi biết rằng một cụ bà ở tận Ba Lan đã đọc và yêu thích chúng.”

Vì thế, Sohn luôn muốn tặng độc giả món quà là “một cuốn tiểu thuyết hay.” Với cô, một tác phẩm hay là câu chuyện khiến người đọc không thể rời tay, nhưng đồng thời cũng để lại ý nghĩa sâu sắc:

“Đọc sách là đầu tư thời gian. Tôi hy vọng mọi người có những giờ phút ý nghĩa khi đọc tác phẩm của tôi. Tôi muốn viết những cuốn sách không tan biến ngay khi gấp lại, mà gieo một hạt giống trong tâm hồn người đọc — thứ có thể nảy mầm và mở rộng thế giới nội tâm của họ.”

Có thể nói Sohn giống như một người nông dân: sự quan sát và quan tâm đến thế giới quanh mình là những hạt giống mà cô nuôi dưỡng để rồi đơm hoa kết trái thành các tiểu thuyết. Và chính những tác phẩm đó lại gieo hạt trong lòng độc giả, giúp họ lớn lên cùng cảm xúc và câu chuyện mới.

Nếu bạn chưa từng đọc tác phẩm nào của Sohn Won-pyung, hãy ghi nhớ rằng bản dịch của Counterattack of the ThirtyMajestic Foxtail sắp ra mắt. Ngoài ra, cô cũng đang chuẩn bị hai cuốn tiểu thuyết mới – một về thần tượng K-pop, và một về xã hội già hóa cùng tỷ lệ sinh thấp.
Vì vậy, đừng chần chừ — hãy đắm mình vào thế giới hư cấu của Sohn, và bạn sẽ hiểu vì sao thế giới lại say mê văn chương của cô đến thế.